KHI ĐIỂM SỐ KHÔNG CÒN LÀ NIỀM TIN.
Tôi đã đứng trên bục giảng nhiều năm. Tôi đã nhìn thấy rất nhiều ánh mắt của học trò trong những ngày chuẩn bị cho các kỳ thi: có em háo hức, có em lo lắng, có em chỉ mong một cơ hội để bước tiếp.
Vì vậy, mỗi khi nghe tin về những vụ gian lận trong
thi cử, lòng người làm giáo dục không khỏi chạnh lòng.
Năm 2018, câu chuyện gian lận điểm thi ở một số địa
phương đã làm xã hội bàng hoàng. Những con điểm bất thường không chỉ là vài con
số trên giấy, mà còn đặt ra nhiều câu hỏi về sự công bằng, về giá trị của sự cố
gắng, và về con đường mà một người trẻ bước vào tương lai.
Nhiều năm sau, khi công nghệ phát triển, cách gian lận
cũng thay đổi. Những chiếc điện thoại nhỏ, những thiết bị tinh vi có thể trở
thành công cụ để một số người tìm kiếm lợi thế không chính đáng trong phòng
thi. Kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2026 cũng ghi nhận các trường hợp vi phạm quy
chế, trong đó có thí sinh sử dụng điện thoại để gửi hình ảnh đề thi ra ngoài.
Nhìn những sự việc ấy, tôi không chỉ nghĩ đến người
gian lận. Tôi nghĩ nhiều hơn đến những học trò nghèo đang ngày đêm cố gắng.
Có những em không có điều kiện học thêm. Có những em
đi học còn phải phụ giúp gia đình. Có những em chỉ có một ước mơ giản dị: học
thật, thi thật, bước vào đời bằng chính năng lực của mình.
Các em ấy có thể không có điểm số cao nhất, nhưng sự cố
gắng của các em là điều đáng trân trọng.
Là một giáo viên, tôi luôn tin rằng pháp luật cần được
thực thi nghiêm minh để bảo vệ sự công bằng. Nếu sự gian dối được bỏ qua, người
chịu thiệt đầu tiên không chỉ là những thí sinh trung thực, mà còn là niềm tin
của xã hội.
Nhưng tôi cũng tin rằng đằng sau mỗi vụ việc, điều cần
nhìn lại không chỉ là sai phạm của một vài cá nhân, mà còn là những áp lực đã
khiến con người chạy theo thành tích bằng mọi giá.
Một kỳ thi không chỉ kiểm tra kiến thức, còn là một bài kiểm tra về nhân cách.
Điểm số có thể quyết định một cánh cửa trong một thời
điểm. Nhưng sự trung thực mới quyết định một con người đi được bao xa.
Trong suốt cuộc đời dạy học, tôi từng gặp nhiều học
sinh không có điểm số nổi bật. Có em từng yếu, từng mất tự tin, từng nghĩ mình
không thể thành công. Nhưng nhờ sự cố gắng và sự động viên của thầy cô, các em
đã trưởng thành. Có em sau này trở thành đồng nghiệp, cùng đứng trên bục giảng
với tôi.
Đó mới là những "điểm số" đẹp nhất của nghề
giáo.
Tôi vẫn tin vào pháp luật, tin vào những người làm nhiệm
vụ bảo vệ sự công bằng, và tin vào sức mạnh của sự thật.
Bởi vì một xã hội tốt đẹp không được xây dựng chỉ bằng
những người chiến thắng, mà còn bằng cách chúng ta đối xử với những người đang
cố gắng một cách chân thành.
Một đứa trẻ nghèo nhưng trung thực cần được bảo vệ.
Một người học sinh yếu nhưng biết cố gắng cần được
nâng đỡ.
Và một nền giáo dục muốn đi xa cần giữ lại điều quan
trọng nhất: Niềm tin.
Ms Ny

Nhận xét
Đăng nhận xét