Thương lắm Việt Nam tôi ơi !

Có những lúc xem tin tức , tôi khựng lại. . . Nước cuốn, mái nhà đổ, người chạy giữa mưa trong tuyệt vọng…

 Tôi chỉ ngồi lặng, như thể trái tim mình cũng bị gió bão quất vào, đau mà chẳng biết kêu.

 Tôi may mắn sống ở nơi không có bão giông rình rập mỗi mùa.

 Nhưng chính sự bình yên ấy lại khiến tôi thấy day dứt.  Day dứt vì có quá nhiều người không được bình yên như mình.

 Khi nhìn bão lũ tàn phá quê hương, tôi không biết phải nói gì.

 Chỉ biết khép lòng lại một chút, thương nhiều hơn một chút, và mong đất nước mình sớm qua mùa giông gió.

 “Có những nỗi đau… chỉ có thể lặng im mà thương.

 20 . 11 . 2025

Ms Ny

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Giữ ngọn lửa tri thức.

Người Thầy.

Khi từ thiện trở thành một nghề.