Từ “Happyness” đến Ngữ dụng học.

 


Từ “Happyness” đến Ngữ dụng học: Khi ý nghĩa nằm ngoài câu chữ

Bộ phim The Pursuit of Happyness (2006), do Will Smith thủ vai chính trong vai Chris Gardner, không chỉ là một câu chuyện truyền cảm hứng về nghị lực vượt khó. Ẩn sau mạch truyện đời thường ấy là một chiều sâu ngôn ngữ tinh tế, dẫn người xem đi thẳng tới cốt lõi của ngữ dụng học (pragmatics) – cấp độ cao nhất của việc kiến tạo ý nghĩa trong ngôn ngữ học.

Thoạt nhìn, cách viết “Happyness” có vẻ chỉ là một lỗi chính tả. Tuy nhiên, trong bối cảnh của bộ phim, sự lệch chuẩn này lại mang ý nghĩa biểu trưng. Trong một phân cảnh đáng nhớ, Chris Gardner nói với con trai rằng: “There is no Y in happiness.” Chữ “Y”, đồng âm với “why”, tượng trưng cho câu hỏi về mục đích và ý nghĩa tồn tại. Việc thiếu vắng chữ “Y” hàm ý rằng hạnh phúc không phải là điều tự nhiên xuất hiện, mà là thứ con người phải chủ động tìm kiếm thông qua hành động và trải nghiệm sống.

Chính vì vậy, bộ phim mang tên The Pursuit of Happyness – sự theo đuổi hạnh phúc – chứ không phải Happiness. Hạnh phúc trong bộ phim không được trình bày như một trạng thái tĩnh hay một kết quả sẵn có, mà là một quá trình, một hành trình dài được hình thành qua lựa chọn, nỗ lực và phẩm giá con người. Ý nghĩa, vì thế, không nằm trong định nghĩa, mà nằm trong ngữ cảnh.

Từ góc độ ngôn ngữ học, sự khác biệt này giúp ta vượt qua phạm vi của ngữ pháp và ngữ nghĩa. Ngữ pháp quan tâm đến tính đúng – sai của cấu trúc. Ngữ nghĩa tập trung vào nghĩa của từ và câu. Trong khi đó, ngữ dụng học nghiên cứu cách ý nghĩa được tạo lập thông qua ngữ cảnh, ý định người nói, hành động và tương tác xã hội.

Nhân vật Chris Gardner không nhiều lần định nghĩa thế nào là hạnh phúc. Thay vào đó, người xem tự suy ra ý nghĩa thông qua những gì anh làm: bảo vệ nhân phẩm của con trai, không đầu hàng nghịch cảnh, và kiên trì giữ lấy giá trị làm người. Bộ phim cho thấy rằng ý nghĩa không cần được tuyên bố; nó được suy luận.

Theo tinh thần ngữ dụng học, ý nghĩa không phải là điều được nói ra, mà là điều được hiểu. Người xem hiểu hạnh phúc không phải vì nó được giải thích, mà vì nó được sống.

Hành trình trong phim cũng phản ánh sự dịch chuyển từ “I” sang “WHY” và cuối cùng là “YOU”. Câu chuyện bắt đầu từ sự sinh tồn cá nhân, đi qua những câu hỏi hiện sinh, và mở rộng sang trách nhiệm với người khác – trước hết là đứa con, và rộng hơn là cộng đồng. Đây chính là bước hoàn thiện của ý nghĩa trong ngữ dụng học: ý nghĩa chỉ trọn vẹn khi vượt ra khỏi cái tôi cá nhân.

Từ đó có thể thấy, The Pursuit of Happyness là một minh họa sinh động cho ngữ dụng học trong đời sống. Bộ phim cho thấy rằng cấp độ cao nhất của hiểu biết ngôn ngữ không nằm ở việc nắm vững quy tắc hay định nghĩa, mà ở khả năng diễn giải ý nghĩa thông qua bối cảnh sống và hành động con người.

Kết lại, ngữ dụng học là điểm gặp gỡ giữa ngôn ngữ và đời sống. Khi hành động đi trước lời giải thích, khi ý nghĩa hình thành từ trải nghiệm, và khi sự hiểu biết được chia sẻ chứ không áp đặt, ngôn ngữ đã hoàn thành chức năng sâu sắc nhất của nó: kết nối con người với con người.
Jan - 16 - 2026
Ms Ny

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Giữ ngọn lửa tri thức.

Người Thầy.

Khi từ thiện trở thành một nghề.