Khi ngôn ngữ không chỉ là ngữ pháp.
Đây không phải là một bài nghiên cứu ngôn ngữ, cũng không nhằm chứng minh đúng – sai về mặt ngữ pháp. Đây chỉ là một reflection – một góc nhìn cá nhân của tôi, xuất phát từ trải nghiệm dạy học, quan sát đời sống và cách con người thật sự sử dụng ngôn ngữ.
1. Khi ngữ pháp không còn là trung tâm của giao tiếp
Trong nhiều năm dạy tiếng Anh, tôi nhận ra
một điều tưởng như nghịch lý: người bản xứ – những người sống cùng ngôn ngữ –
không phải lúc nào cũng tuân thủ ngữ pháp một cách tuyệt đối. Trong âm nhạc,
phim ảnh, và lời nói đời thường, những cấu trúc bị xem là “sai” trong sách vở vẫn
xuất hiện một cách tự nhiên và được chấp nhận.
Những cách nói như “she don’t know”
Một dẫn chứng cụ thể là ca khúc She Don’t Know của nghệ sĩ country Jade Eagleson – phát hành năm 2021 và được biết đến rộng rãi trong thể loại âm nhạc đương đại. Trong tiêu đề và phần lời của bài hát, cấu trúc “don’t” được sử dụng với she (ngôi thứ ba số ít), vốn không tuân theo quy tắc ngữ pháp chuẩn trong tiếng Anh, nơi đúng phải là “doesn’t”, hay như nhóm The Beatles có bài hát "Ticket to ride" với lời " Don't know why she's riding . . . and she don't care . . . không tồn tại để thách thức ngữ pháp, mà tồn tại để phục vụ nhịp điệu, cảm xúc và sự gần gũi với người nghe. Ở đó, mục tiêu không phải là nói cho đúng, mà là nói cho người khác hiểu và cảm được.
2.
Ngôn ngữ chuẩn và ngôn ngữ sống
Ngữ pháp chuẩn là cần thiết cho học tập,
cho viết lách và cho thi cử. Nhưng ngôn ngữ sống – thứ con người dùng để trò
chuyện, kể chuyện, hát và chia sẻ cảm xúc – lại vận hành theo một logic khác.
Hai dạng ngôn ngữ này không mâu thuẫn nhau. Chúng chỉ đơn giản là phục vụ những
mục đích khác nhau. Vấn đề không nằm ở việc cái nào đúng hơn, mà nằm ở việc ta
có đủ tỉnh táo để biết khi nào cần tuân thủ chuẩn mực, và khi nào có thể linh
hoạt.
3.
Chữ Y trong “Happyness” và câu hỏi về hạnh phúc
Trong bộ phim The Pursuit of Happyness, từ
“happiness” được cố ý viết thành “happyness”. Với nhiều người, đó là một lỗi
chính tả mang tính nghệ thuật. Nhưng với tôi, chữ Y trong từ đó không chỉ là một
chữ cái.
Y được phát âm như “why”. Và “why” là câu hỏi nền tảng nhất của đời sống con
người.
Vì sao ta phải đi tìm hạnh phúc?
Vì sao ta chấp nhận thiếu thốn, chịu đựng, va vấp?
Vì sao ta tiếp tục bước đi, ngay cả khi cuộc sống không hề dễ dàng?
4.
Khi ngôn ngữ trở thành tấm gương phản chiếu con người
Ở khoảnh khắc đó, ngôn ngữ không còn là hệ
thống quy tắc, mà trở thành tấm gương phản chiếu trải nghiệm sống.
Một chữ Y thay cho I không làm từ ngữ trở nên kém giá trị. Ngược lại, nó nhắc
ta rằng hạnh phúc không phải thứ được định nghĩa sẵn, mà là thứ mỗi người phải
tự đi tìm, tự hỏi và tự trả lời.
5.
Lời kết – một góc nhìn cá nhân
Với tôi, dạy ngôn ngữ không chỉ là dạy cấu
trúc câu hay quy tắc chia thì. Đó còn là giúp người học hiểu rằng ngôn ngữ tồn
tại để phục vụ con người, chứ không phải để trói buộc con người.
Biết ngữ pháp để dùng khi cần.
Hiểu ngôn ngữ sống để không sợ sai khi giao tiếp.
Và quan trọng hơn cả, biết đặt câu hỏi “vì sao” – vì chính từ những câu hỏi ấy,
con người mới bắt đầu hành trình đi tìm ý nghĩa và hạnh phúc của riêng mình.

Nhận xét
Đăng nhận xét